Showing posts with label Review books. Show all posts
Showing posts with label Review books. Show all posts

----*** Viết cho tình yêu, cho động lực ***----



Có lẽ mình chưa từng đọc cuốn nào phù hợp với mình như cuốn NHÀ GIẢ KIM - PAULO COELHO bây giờ. Cuốn sách của khát khao, của niềm tin, của những thất bại, của những lo âu, và có cả triết lý tình yêu nữa....Những bí ẩn của cuộc sống là "ngã bảy lần và đứng dậy tám lần, đừng sợ thất bại bởi nó vẫn luôn xảy ra."

Dù cuộc nói chuyện giữa Santiago và Fatima tuy ngắn nhưng những câu nói đó đủ để đi với mình cả đời này....

“Nếu em là một phần của vận mệnh anh thì sẽ có một ngày anh trở về thôi.”

"Người ta yêu vì yêu, cần gì phải có lý do"

Rất nhiều người thường hay lầm tưởng rằng tình yêu là cái chuyện xơi mới tính, cỏn con chẳng đáng để theo đuổi, thậm chí còn là rào cản, làm chùn bước chân họ trên con đường phấn đấu và thực hiện những hoài bão. Thay vì đó, tại sao họ không biến tình yêu động lực để thực hiện ước mơ.

Mình tin một tình yêu đích thực chắc chắn sẽ là động lực rất lớn để ta hướng tới một gia đình hp, một cuộc sống đúng nghĩa và sự thành công về công viêc. Đúng là khi yêu thì tất cả lại càng trở nên có ý nghĩa hơn khi cả hai cùng nỗ lực cho mục tiêu của mình, cả 2 cùng tin, cùng hy vọng và chờ đợi ngày trở về. Không đòi hỏi sở hữu nhưng có mình tin có một sợi dây vô hình gắn kết bởi sự thấu hiểu, sự tin tưởng. Bởi lẽ, tình yêu không bao giờ ngăn cản ai theo đuổi con đường riêng của mình cả.

Fatima (dù rất buồn và cô khóc khi chia tay Santiago cô có nói "...nhưng em cũng là đàn bà chứ") đã động viên Santiago tiếp tục đi tìm kho báu của mình, còn cô hạnh phúc khi có một người đàn ông để nhớ nhung và chờ đợi. Người đàn ông đó đi và rồi sẽ trở về bên cô.

“Các đồi cát thay đổi theo gió nhưng sa mạc không bao giờ thay đổi. Em là một cô gái sa mạc và rất tự hào về điều này. Chồng em cần phải đi lại tự do như làn gió làm biến dạng những đồi cát. Và em cũng mong được thấy chồng em nhập vào những đám mây, trong những con thú và trong làn nước giếng”.

Những trích dẫn hay trong sách Nhà Giả Kim


Ảnh trong sách nhà giả kim

Bà lão giải mộng

Những việc tưởng chừng đơn giản trong cuộc sống thật ra lại là những việc hết sức phi thường, chỉ những bậc trí giả mới thấu hiểu nổi.

Vua xứ Salem

Vận mệnh chính là điều mà anh luôn muốn đạt được. Bất kể anh là ai, anh làm gì, khi anh thật tâm mong muốn điều gì, thì điều mong muốn ấy sẽ được hình thành trong cõi tâm linh vũ trụ. Đó sẽ là nhiệm vụ của anh trên Trái Đất.
Tâm linh vũ trụ được nuôi dưỡng bởi hạnh phúc con người, bởi cả sự bất hạnh, tị hiềm và ghen tuông nữa. Rồi khi anh quyết chí muốn điều gì thì thì toàn vũ trụ sẽ chung sức để anh đạt được điều ấy.
Đừng bao giờ quên rằng tất cả là một tổng thể. Cũng đừng quên ngôn ngữ của dấu hiệu. Nhất là đừng quên đi cho đến hết con đường mình tự chọn

Ông chủ cửa hàng pha lê

Ta sợ sau khi đạt được ước mơ rồi thì không còn gì thúc đẩy mình tiếp tục sống nữa. Cậu mơ có cừuvà được thấy Kim Tự Tháp. Cậu khác hẳn ta vì cậu muốn đạt được ước mơ. Còn ta chỉ muốn mơ về Mekka thôi. Sợ bị thất vọng não nề, nên ta chỉ chọn cách mơ thôi

Người đàn ông Anh

Mọi thứ ở trên đời đều là dấu hiệu cả. Trên đời không có gì là ngẫu nhiên đâu.
Khi ta tha thiết mong ước điều gì thì ta gần gũi với tâm linh vũ trụ hơn. Nó luôn luôn có tác dụng tích cực. Mọi thứ trên trái đất đều biến dịch không ngừng vì thế giới này sống động và có một tâm linh. Chúng ta là một bộ phận của tâm linh ấy và hiếm khi chúng ta ý thức được rằng nó có ảnh hưởng tích cực đến việc chúng ta làm.

Người phu lạc đà

Lúc cần ăn thì phải ăn, lúc cần đi thì phải đi.
Không ai phải lo trước về điều chưa xảy tới cả vì mỗi người đều có thể đạt được cái mình muốn và cái mình cần... Diễn biến của đời mình và của cả quả đất đều đã được một bàn tay Người (Đức thánh Allah) viết trước cả rồi thì không còn sợ nữa.
Fatima

“Nếu em là một phần của vận mệnh anh thì sẽ có một ngày anh trở về thôi.”
"Người ta yêu vì yêu, cần gì phải có lý do"
Nhà giả kim

“Con người vốn quá dễ bị lôi cuốn bằng hình ảnh và sách vở mà sao nhãng ngôn ngữ của thế giới”
“Khi người nào muốn điều gì thì cả vũ trụ sẽ chung sức lại để người ấy đạt được điều mơ ước.”
“Những thứ vào miệng con người không độc hại, xấu xa. Xấu xa, độc hại là những gì từ miệng họ tuôn ra”
“Đừng nghĩ tới những gì đã bỏ lại phía sau.”
“Hãy lắng nghe trái tim mình. Nó biết hết mọi điều vì nó từ Tâm linh vũ trụ mà ra và một ngày kia sẽ trở về đó. Trái tim cậu ở đâu thì kho báu cậu tìm cũng ở đó. Nếu cậu hiểu rõ trái tim mình thì sẽ không xảy ra điều gì bất trắc đâu, vì cậu biết rõ nó mơ ước gì và biết phải ứng xử như thế nào. Không ai trốn tránh được trái tim mình thành ra nên lắng nghe nó nói là hay hơn cả. Như thế cậu sẽ không bao giờ bị đánh bất ngờ.”
“Trước khi cậu đạt được ước mơ thì Tâm linh vũ trụ sẽ thử thách mọi điều cậu học được trên đường đi. Khi đạt được ước mơ chúng ta cũng đồng thời nắm vững những bài học đã lĩnh hội khi đi theo ước mơ. Đó chính là thời điểm mà đa số người ta bỏ cuộc, nói theo ngôn ngữ sa mạc là: ‘Chết khát đúng vào lúc cây chà là xuất hiện ở chân trời’. Mọi cuộc tìm tòi đều khởi đầu như câu ‘thánh nhân đãi kẻ khù khờ’ và kết thúc với sự thử thách gay go kẻ chiến thắng.”

Lắng nghe trái tim

“Người ta sợ theo đuổi những giấc mơ vĩ đại vì cảm thấy không xứng đáng được hưởng hoặc không thể nào đạt nổi.
“Hãy bảo nó rằng sợ phải đau khổ còn đau đớn hơn là chính sự đau khổ, và chưa từng có trái tim nào phải chịu đau khổ khi tìm cách thực hiện giấc mơ, vì mỗi phút giâytìm kiếm là một khoảnh khắc gặp gỡ Thượng Đế và vĩnh hằng. Song tiếc thay có rất ít người đi theo con đường tiền định, con đường dẫn đến vận mệnh của họ, dẫn đến hạnh phúc. Chỉ có một điều khiến không thể nào đạt được ước mơ – đó là sợ sẽ thất bại”
“Khi đứng ở ngưỡng cửa cái chết người ta thường cảm nhận sâu sắc hơn về cuộc sống.”
“Bất kể giàu hay nghèo, sang hay hèn, ai cũng có một vai trò chính trong lịch sử thế giới. Có điều phần nhiều người ta không biết đó thôi”
“Hãy ghi nhớ nơi mà cậu sẽ khóc. Đó cũng chính là nơi chon giấu kho báu của cậu.”

Cuốn sách lấy đi nhiều nước mắt của tôi nhất...


Cuốn sách lấy đi nhiều nước mắt của tôi nhất...
Đọc một lần ebook, một lần bìa mềm rồi nhưng khi vào hiệu sách vẫn chọn mua cho mình cuốn bìa cứng làm kỉ niệm.
Tôi đã khóc vì những hạnh động của các em thiếu niên, từ vịnh sưa, lượm, quỳnh, vệ, bồng...và đặc biệt là của Mừng.
Mừng, Em đã trốn mẹ đi theo tiếng gọi của đất nước, chịu bao nhiêu cay đắng và em trong sạch, trong sạch đến hơi thở cuối cùng...
Tôi đã không ghìm nổi giọt nước mắt của mình khi Mừng bị nghi oan, vừa giận vừa thương em, chỉ vì em còn ngây thơ quá, em không có cặp mắt tinh đời như Bồng, để rồi em đã bị Kim điệu - một người đồng đội phản bội lừa một cách trắng trợn.
Mẹ em gồng gánh tiếp tế cho chiến khu bị bao vây, chỉ mong mỏi duy nhất là được gặp lại đứa con của mình, trong khi Mừng lại bị nghi oan là gián điệp. Cái chết đau đớn của người mẹ khiến Mừng đau đớn vô cùng, khi mẹ em nói nếu biết con lại Việt gian thì mẹ thà không gặp còn hơn. Mừng đã gào to tức tưởi: Con không phải Việt gian đâu mạ, nhưng mạ em đã chết mất rồi. Ngay cả khi trước lúc hy sinh, trên đài liên lạc sau khi thông báo về trận địa địch để ban chỉ huy nổ mìn, phút cuối cùng của cuộc đời, em vẫn cố nói một câu vào điện đàm, cấu cuối của đời mình: “Anh đừng nghi em là Việt gian nữa anh hí.” Đọc xong câu đó, không ai có thể kìm được mà không bật khóc. Đó là lời cầu xin khẩn thiết cuối cùng của người chiến sĩ thiếu niên vừa tròn 13 tuổi đời và khoảnh khắc ấy, tôi đã nghẹn lòng rất lâu...quá ám ảnh và đau thương
Cuốn sách ấy đã cho tôi một bài học thật bổ ích, cho tôi biết sống, biết nghĩ và biết hành động một cách sâu sắc hơn. Giữa bộn bề mệt mỏi của đi làm, mưu sinh thì được trở về tuổi thơ lại càng quý giá gấp bội. Dường như, đọc sách này khiến tâm hồn mình trong sáng hơn….
Rất nhiều lúc sợ đọc cuốn này về đêm nhưng Hà Nội lạnh quá, cả trong, cả ngoài nên tôi lại quyết định đọc lại những những trang cuối cùng vào lúc nửa đêm, để rồi sau đó ngủ vùi khi giọt nước mắt vẫn còn đọng trên má.

Being Right or Being Kind



Có một câu nói khiến tôi suy nghĩ đi suy nghĩ lại mà tôi đọc trong cuốn Wonder của tác giả R.J.Palaciou, đó là: "When given the choice between being kind and being right, choose kind". Tạm hiểu là khi bạn phân vân giữa lý trí và trái tim, hãy lắng nghe trái tim của bạn.
Tại sao có những ng phấn đấu xây dựng cho một thứ mà mọi người nghĩ nó là dở hơi, có lẽ đơn giản vì họ chọn " being kind" và họ yêu nó rồi qtâm xây dựng thứ đó thành thứ vĩ đại. Họ miệt mài xây dựng nó ở hiện tại, và biến nó thành vĩ đại trong tương lai...
Có những ng theo đuổi một người dù có thể ở hiện tại người kia cũng chẳng có gì đặc biệt, nhưng họ biết nhìn theo lăng kính khác và biết cách xây dựng để tương lai họ và người ấy tạo nên một gia đình hạnh phúc. Vì thế họ lại chọn "being kind" rồi mải mê chinh chiến và yêu đương...
Người ta thường nói nên kết hợp giữa lý trí và trái tim để đưa ra quyết định xem cái nào tốt và có lợi cho mình nhất... Ừ thì người ta bảo gì cả đúng, chả hay. Rất nhiều ông bố bà mẹ cũng thường hay so sánh con nhỏ nhà mình với con "người ta" để rồi con nên abc, xyz... lớn lên thì dạy: "người ta" làm được mình cũng phải làm được. Cái tinh hoa nhất của người ta được đem ra so sánh với cái hiện thực phũ phàng của thực tại nhiều khi chỉ để thuyết phục rằng hãy "being right" đi. Họ lấy điểm đến trong cs của ng khác làm mục tiêu, lấy tiền bạc, sự nổi tiếng, danh vọng cho sự phấn đấu k mệt mỏi. Một số người bê cái mô hình "being kind" của một người thành công, giàu có, hp về và biến nó thành "being right" với hàng tá các công thức, cách làm để trở nên thành công, giàu có rồi đi chia sẻ để tạo ta cộng đồng thích nghe lời, biết nghe lời...
Xã hội hiện nay với quá nhiều "người ta", quá nhiều lựa chọn, đã và đang biến cái "being kind" trong mỗi con người trở nên nhỏ bé trước sự vượt trội mạnh mẽ của "being right". Họ cày ngày cày đêm chỉ để:
Đọc một tạ cuốn sách với quá nhiều điều hay lẽ phải, quá nhiều bước, tuyệt chiêu, bí mật...để cất giữ trong kho tàng "being right" của mình.
Lướt tẹt ga tin tức trên internet, báo đài, fb để học hỏi, phát triển, làm giàu cái "being right" đã và đang lạc hậu đi vì k biết xã hội đang nói cái gì về mình.
Xem tùm lum các thể loại truyền hình, video, clíps vì nghĩ rằng nó hữu ích, mới lạ...để phong phú thêm, bồi dưỡng hơn kho "being right" đang lúc nào cũng nghèo nàn của mình.
Và rồi hình như họ đang phấn đấu làm tốt hơn, nhanh hơn một những cái máy đang vận hành ngoài kia...

[Review book] The Egyptian - Mika Waltari


"Kẻ nào đã từng uống nước sông nile thì không thể uống nước ở đâu nữa"

Ngày nhỏ chưa hề biết cái mặt mũi Hà Nội là cái gì, chỉ nghĩ rằng trong đầu nó chắc phải xịn lắm, xa hoa, tráng lệ lắm, rồi thỉnh thoảng tôi hay đòi bố cho ra Hà Nội chơi. Nhưng bố tôi hay nói là: Hà Nội có gì đâu con, bố đi làm bố chỉ muốn về quê, chơi với 2 chị em con, chăm lo cho gia đình, làm những việc đơn giản của người nông dân như trồng rau, nuôi lợn, gà...ăn cơm gia đình là ngon nhất rồi con à....
Lớn lên, tình cờ có mấy thằng bạn tự dưng nổi hứng muốn sang nước ngoài làm việc. Hỏi vì sao, bạn thường nói sang đó kiếm được nhiều tiền hơn.... frown emoticon rồi người ta truyền tai nhau ra Hà Nội, vào Sài Gòn làm, bám rễ ở đó 10-15 hay 20 năm bởi ở đó kinh tế phát triển hơn, mọi thứ đều lợi nhưng rồi họ dường như cuốn theo lối sống hối hả ở đó mà phủ nhận sạch trơn cái đẹp đẽ, cái đơn giản, gần gủi ở quê hương, nơi họ sinh ra, nơi 18, 20 tuổi thơ họ gắn bó....Nhiều người, rất nhiều người gần thì 1 năm về quê khoảng 3-4 lần, xa thì 1-2 lần, có người chắc cả năm không về lần nào. Họ thường nói về quê chán lắm, không còn được như xưa...mà họ đâu biết rằng, họ có xây dựng đâu mà vui...Niềm vui, niềm hạnh phúc chỉ có được khi ta ở bên nó, xây đắp, và trân trọng nó.
Rồi vĩ mô hơn nữa, bản thân tôi thực sự không có hứng đọc về những bài viết đại loại nó ở Việt Nam thế này, thế kia, rồi xã hội thối nát, không tạo điều kiện cho người tài phát triển, rồi chê bai, so sánh với Nhật, Mỹ, tùm lum...Cũng chẳng hiểu sao, chắc có lẽ tôi yêu những thứ giản dị ở quê hương bởi tôi vẫn thấy nó thực sự đep và bởi vì con người ta không thể quên đi cái gốc của mình được.
Không quan trọng là điều kiện sống như thế nào, nhưng nếu bạn là kẻ quên gốc thì không bao giờ tiến xa được. Rất nhiều người tư duy theo kiểu tính toán lợi ích và so sánh điều kiện, rồi văn hóa nọ chai, thiệt hơn. Tư duy về mặt lợi ích kinh tế đang bao trùm lên mọi vấn đề trong con người họ. Cái mà người ta không hiểu được là chính con người và tư duy ấy cũng là sản phẩm của những quan hệ xã hội nhất định. Do vậy phần lớn không thể thoát ra khỏi những định kiến có sẵn và tìm cách biện minh bằng hoàn cảnh hay một yếu tố ngẫu nhiên nào đó. Bạn sống ở Mỹ, hay Nhật, hay ở Sài Gòn hay Hà Nội thì người ảnh hưởng trực tiếp lên bạn là bố mẹ, vợ, con bạn (chắc chiếm 70-80% cũng nên) chứ không phải là 1 người xa lạ ngoài kia.
Nếu có thể, hãy sống quây quần cùng gia đình, bên bố mẹ, vợ con, và xây dựng văn hóa gia đình theo "phong cách" bạn muốn...

Tí quên chủ đề chính về Review cuốn sách grin emoticon
Mấy hôm nay ngồi đọc cuốn The Egyptian của nhà văn Mika Waltari càng thấy thấm thêm ý nghĩa:
Tạm dịch:
"Kẻ nào đã từng uống nước sông nile thì không thể uống nước ở đâu nữa. Không có con sông nào trên trái đất có thể khiến anh hết khát.
....
Quả thế, tuy sống tại Hy Lạp nhưng không bao giờ tôi có thể quên được Ai Cập, quê hương thân yêu của tôi. Mặc dù hiện nay được giải khát bằng những loại rượu nho thơm ngon nhất của Hy Lạp nhưng không bao giờ tôi có thể quên được hương vị trong mát, ngọt ngào của những bình nước được múc lên từ sông Nile, dòng sông mà người Ai Cập thường gọi là "mẹ Nile", một danh từ tràn đầy thương yêu, không bút mực nào có thể tả xiết
.....
Tôi có thể đổi chiếc cốc của tôi để lấy một chiếc cốc bằng đất nung nếu được 1 lần đặt chân lên vùng đát Kem. Tôi sẽ đưa tấm áo choàng bằng vải lanh của mình để lấy làn da nắng cháy của người nô lệ, nếu như một lần nữa tôi được nghe tiếng cỏ lau xào xạc trong gió xuân."

tongue emoticon

VIẾT CHO NHỮNG NGƯỜI TÔI YÊU...



Có lẽ chưa có 1 cuốn sách nào lại khiến tôi trằn trọc ám ảnh như cuốn HOÀNG TỬ BÉ. Đọc tiếng việt, tiếng anh, xem phim đi xem lại vẫn thấy mình còn thiếu nét vẽ nào đó trong cuộc sống cần phải học, cần phải trau dồi, cần phải cảm nhận lại....

Có lẽ ấn tượng với tôi nhất vẫn là giây phút Hoàng Tử trò chuyện cùng bông hoa hồng. Sau nhiều năm rong ruổi trên các tiểu hành tinh khác, Hoàng Tử Bé nhận ra rằng mình đã bỏ mặc đóa hoa quá vội vàng, rằng đóa hoa của chàng thực sự là duy nhất, và chàng cần phải trở lại để bảo vệ nàng khỏi con cừu không rọ mõm, lúc nào cũng chực ăn mất bông hoa. Và kết thúc truyện Hoàng Tử đã phải thôt lên rằng: "người ta chỉ nhìn rõ được bằng trái tim" và "Điều cốt yếu thì đôi mắt không nhìn thấy."

Có lẽ bài học này các bạn gặp quá nhiều trong cuộc sống, trong tình yêu.
Lúc mới quen nhau, ta thường coi người yêu mình là nhất: xinh nhất, đẹp nhất, đáng yêu nhất, ngoan nhất, hiền nhất....đủ kiểu... Rồi thời gian qua đi, bạn lại nhận ra rằng người ấy cũng chỉ như bao người khác, với những buồn vui, hờn ghét rất đỗi đời thường, và cả những thói hư tật xấu, những điều mà ta " không ngờ". Nhưng không, một bức tranh đẹp không thể thiếu đi những màu buồn, chính tình cảm của ta dành cho người ấy, chính những giờ phút ta dành để nghĩ về người ấy, chính những lúc ta vui khi người ấy cười, ta buồn vì người ấy đau và cả những lúc ngồi im lặng cùng nhau, chia sẻ cùng nhau, và động viên nhau mới làm cho người ấy trở nên thật đặc biệt. Cho dẫu trong đời có bao nhiêu người như thế, bao nhiêu đóa hồng đẹp hơn thế, thì chỉ có duy nhất một người, một bông hoa này là quý giá nhất, bởi người ấy đã "cảm hóa" (theo ngôn ngữ của con cáo) ta rồi, bởi ta chỉ đem lòng yêu bông hoa đó mà thôi.

Và rồi, có thể như cái mà người ta gọi là số phận, một sớm mai tỉnh giấc, bạn chợt thấy rằng người bạn yêu không còn là người bạn đã từng yêu nữa, họ thay đổi, hay họ có người khác rồi. Bạn sẽ buồn vì sự thay đổi quá đột ngột, bạn sẽ đau vì không thể yêu người đó nữa, hay tiếc nuối tình yêu đã có? Với những gì bạn yêu, khi họ không còn như thế nữa, hoặc khi bạn nhận ra họ chưa bao giờ như bạn nghĩ, cũng đừng cảm thấy đau buồn hay nuối tiếc. Bởi vì tình yêu đó, trước giây phút đổi thay đó đã là một tình yêu trọn vẹn, người ấy đã cảm hóa bạn, người ấy đã dành cho bạn những giây phút tuyệt vời, những khoảnh khắc "đầu tiên" lãng mãn... Dẫu kết thúc không như mong muốn nhưng những gì dành cho nhau đã là rất thật, bạn phải cảm nhận được, bạn cần cảm nhận được để một mai nghĩ về nó bạn lại mỉm cười hạnh phúc. Chỉ có điều, đó là một tình yêu đã qua, một người yêu đã ra đi, một giấc mộng đành để vào trong quên lãng …

À chẳng phải là Có người hay nói, "ai khi yêu thật sự đều có mắt như mù" Tôi tin vào điều đó, bởi tôi tin vào HOÀNG TỬ BÉ. Người ta cân phải "mù lòa" để đôi mắt không làm lạc đi nhịp đập của trái tim. Chỉ có trái tim mới nhìn thấu được trái tim. Như là đoạn kết trong Hoàng tử bé vậy. Khi nhìn bằng mắt, cậu thấy hàng ngàn bông hoa trên Trái Đất giống hệt bông hồng duy nhất trên hành tinh của riêng cậu. Nhưng khi nhìn bằng tim, cậu phát hiện ra hàng ngàn bông hồng khác thật tầm thường, chúng chẳng làm cậu nhung nhớ, chẳng khiến cậu lo âu, chúng không "cảm hóa" ai cả, chúng nhạt nhẽo vô vị đến đáng thương. Riêng bông hồng kiêu kì của cậu, từng lời của nó khiến cậu trăn trở, từng sự đổi thay của nó khiến cậu nghĩ suy, và nó làm cậu biết khóc, biết cười, biết đau buồn vì nó.

Trong cuộc sống cũng vậy chứ, ai cũng đã từng đánh giá con người ta qua lần đầu gặp mặt, qua lối ăn mặc, qua điệu bộ, chứ chẳng ai bao giờ chịu để đôi mắt "mù lòa" và nhìn kĩ càng vào điều trong sâu thẳm bên trong trái tim họ, bởi họ có chịu ngồi nghe họ chia sẻ đâu, có chịu im lặng mỗi khi họ buồn đâu, có chịu động viên mỗi khi họ tuyệt vọng đâu.... Tôi biết nó tốn thời gian hơn cách nhìn thông thường và cũng khó khăn hơn. Nhưng đó là một thế giới khác, một thế giới chỉ toàn những điiều đơn giản hơn, đẹp hơn, một thế giới trẻ thơ mà rất nhiều người lớn không bao giờ hiểu....

Tôi biết cách suy nghĩ của tôi hiện nay nhiều người cho là "hâm hâm dở dở", "suy nghĩ quá nhiều", rồi hành động thì khờ khờ, dại dại, nhưng tôi mặc kệ điều đó, I DON'T CARE ANYMORE và thậm chí dù rằng tôi biết tôi chưa trưởng thành ngay được bởi như vậy có nghĩa là tôi còn nhiều điều phải học hỏi thêm, vấp ngã thêm, và suy nghĩ thật sâu hơn nữa... Và tôi thấy thế giới của riêng tôi trong đó....smile emoticon

LỜI KẾT: Nếu ai thực sự nghiêm túc đọc cuốn sách này, xem bộ phim này thì tôi tin rồi bố mẹ cũng sẽ hiểu ra là cho con tình thương, lòng thấu hiểu hơn rất nhiều là cho sự sắp đặt, cô giáo dạy "con" niềm say mê chứ không phải là những biểu mẫu khô khan, bạn bè chờ nhau sự chân thành chứ không phải là sự hời hợt, những "người là của nhau" chia sẻ nhau tình yêu say đắm, cay đắng ngọt bùi chứ không phải là những điều hoa mỹ, huy hoàng của thuở mới yêu....

Cám ơn các bạn đã đọc hết bài viết này, nó quá dài để bạn lướt qua nó nhưng tôi yêu các bạn nhiều! 

Hoàng tử bé và cáo



Mở cuốn sách yêu thích nhất và đọc lại những đoạn note trong lúc chờ một người bạn, thật trùng hợp lại nhập tâm vào đúng tâm trạng của Hoàng Tử Bé trong cuốn sách. Một cảm giác là lạ rất là khó tả.... bởi mình chợt nhận ra, chợt thấy hình ảnh của mình đang trong cuốn sách, chợt thấy sách và hiện tại gần gũi đến lạ kì smile emoticon

" Tốt hơn là nên đến đúng giờ như hôm trước, cáo nói. Nếu cậu đến, chẳng hạn như lúc bốn giờ chiều, thì từ ba giờ, mình đã cảm thấy hạnh phúc. Thời khắc càng trôi, mình lại càng hạnh phúc. Đến bốn giờ thì mình phát cuồng lên và lo lắng; và mình sẽ hiểu cái giá của hạnh phúc! Nhưng nếu cậu đến bất cứ lúc nào, mình không biết lúc nào thì nên trang phục cho cõi lòng mình... Phải có nghi thức chứ."

Đoạn note này là cuộc đối thoại của con cáo và Hoàng Tử Bé, một đoạn nói rất hay về tình bạn được đưa ra một cách giản đơn mà thú vị.

Tình bạn đem lại sức sống cho tâm hồn. Có bạn, ta sẽ chẳng bao giờ thấy lẻ loi, bất kể ngày dài hay đêm thâu. Có bạn, cuộc sống của ta mới có thêm thật nhiều dư vị và ý nghĩa. Tiếc là, những điều nhỏ bé mà hết sức quan trọng như thế, lại bị con người lãng quên từ rất lâu rồi...

P/s:Tình cờ vào nhà sách mua được cuốn sổ note: Hoàng Tử Bé, cảm thấy có một sự trùng hợp k hề nhẹ khi mà dạo này mình hay đọc lại Hoàng Tử Bé.


Review Book: Butterfly Dreams by Meredith Walters


Lâu rồi không viết review cuốn sách nào. Hn tranh thủ về quê viết review cuốn tiểu thuyết vừa mới ra lò 4 hôm của tác giả A. Meredith Walters có tên là Butterfly Dreams. Mình tin cuốn này sắp tới sẽ được dịch tại Việt Nam và chắc chắn no sẽ rất hot. pacman emotico
Butterfly Dreams là tiểu thuyết lãng mạn, rất thích hợp cho những ai đang tìm kiếm, khám phá, trải nghiệm sự mong manh của cuộc sống, đứng trước cái chết họ quyết định ntn,...sức mạnh của tình yêu và kết thúc truyện bạn sẽ thấy điều kỳ diệu của niềm hy vọng nữa.
Corin Thomson là nhân vật chính trong truyện, bố mẹ cô mất khi cô còn nhỏ, cô ấy đã sống 8 năm cuối của cuộc đời mình trong nỗi sợ hãi, bị tê liệt bởi nỗi ám ảnh bởi cái chết và cô mất kiểm soát khi cô thấy có dấu hiệu nòa đó của bệnh tật. Nhưng khi Corin gặp được những người đã sống sót 1 cách ngoạn mục, đương đầu thực tế với cái chết, cô bắt đầu nhìn thế giới theo một cách hoàn toàn mới. Đặc biệt kể từ khi cô gặp Beckett.
Khác với Corin phải đấu tranh dưới sức nặng của chứng loạn thần kinh của cô, Beckett Kingsley đang cố gắng để làm lại một cuộc sống. Anh bị bệnh suy tim, và các mối đe dọa luôn ám ảnh của bệnh suy tim không bao giờ rời xa khỏi tâm trí của mình, anh ấy luôn khát khao sống và muốn làm mọi thứ trong những quãng thời gian mình còn sống. Và anh đã theo đuổi các cô gái mà anh không bao giờ dám nghĩ, dám kiếm tìm, dám mong đợi...
Vấn đề của Corin là tâm lý, còn của Beckett là suy tim, cùng với nhau, Corin và Beckett cuối cùng học cách buông bỏ nỗi sợ hãi của mình và chấp nhận những niềm vui nho nhỏ, an ủi trong những cuộc sống hàng ngày. Ai biết được những gì trong tương lai? Sau khi tất cả, không có gì tồn tại mãi mãi, những lời hứa duy nhất họ có là ngay bây giờ.
Butterfly Dreams là một câu chuyện mà làm cho tôi khi đọc có cảm giác vừa vui vừa buồn và suy nghĩ rất nhiều. Các kể chuyển, các mô tả tâm lý nhân vật đầy cảm xúc đã khiến tim tôi đập nhanh trong mỗi trang từ đầu đến cuối.
Dưới đây là trích đoạn hay nhất trong chương 20 khiên tôi không thể k rơi nước mắt:
“Stop thinking about what could happen later and focus on what’s happening here. Now. With me.”I ran my thumbs along the curves of her cheeks. “Laugh with me.” I kissed the side of her neck.
“Dance with me... Smile with me.... Love with me.”
I ran my hands down her arms and laced my fingers through hers… I gripped her hands tightly, holding her. I wanted her to hear me. To listen. And I swallowed her tears. One at a time. “Live with me.”

Review Blink & Think Fast and Slow



Cuốn Blink (Trong chớp mắt) của Malcolm Gadwell là một cuốn rất thú vị nói về khả năng nhận thức nhanh của con người. Tại sao chỉ trong vài giây gặp mặt là người ta có thể đoán biết được tính cách một người khác với xác suất đúng lên đến 80%? Tại sao chỉ xem một đoạn phim không tiếng dài 6 giây quay cảnh một lớp học mà người ta có thể nói đúng về trình độ của giáo viên đang đứng lớp lên đến trên 70%?... "Trong Chớp Mắt" giải thích những câu hỏi như trên.
Nhưng nếu bạn bạn đọc cuốn "Think Fast and Slow" (TƯ DUY NHANH VÀ CHẬM) sẽ thấy cuốn này giải thích sâu hơn, nhiều ví dụ hơn, chi tiết hơn cho cuốn Blink.
Đọc lần đầu từ lúc sách mới ra nhưng thực sự lúc đó cũng chưa hiểu nhiều và còn lơ mơ lắm, mãi tới dạo sau tết 2015 mới chịu khó đọc lại lần 2, và giờ đang cày lại mấy chương hay mình mới ngẫm được thêm nhiều điều ý nghĩa. Khó hiểu có lẽ một phần cuốn sách là một công trình rất công phu, tổng hợp của nhiều ngành nghề như: hành vi, tư duy, dự báo, phân tích thống kê, tâm lý học, xã hội học…
Đọc xong mới thấy dù trong công việc mình rất thích phân tích, logic, suy nghĩ và tưởng tưởng (chủ yếu để viết bài) nhưng không hiểu sao khi ra quyết định trong cuộc sống mình lại hay dùng cảm tính.
Có lẽ cuốn TƯ DUY NHANH VÀ CHẬM rất thích hợp cho những ai thiếu quyết đoán, thường xuyên phải đưa ra quyết định…và hiển nhiên mình là một ví dụ hề hề. Lúc nào thì dùng hệ thống 1 (fast, automatic, effortless, subconscious, quickly, intuits, react involuntary….) lúc nào thì dùng hệ thống 2 (slow, controlled, effortful, conscious, deliberately, systematically, painstakingly, computer, make choice…)

Thực sự mà nói mình cũng không phải thằng tiêu cực, thiếu lạc quan, mình cũng k quá buồn vì những hành động trong quá khứ cũng như bỏ lỡ rất nhiều cơ hội….nhưng mà phải công nhận thiếu quyết đoán, khả năng nhận diện cơ hội kém… đó là 2 điểm yếu tử huyệt của mình. Rất hay bị đi vào lan man, suy nghĩ quá nhiều vào cái rào cản tương lai của mình và bỏ lỡ nhiều điều mà đang lẽ ra mình phải vượt trội, phải khác biệt hơn rất nhiều…hiu hiu…
Trong SWOT thì việc đưa ra giải pháp cho kế hoặc trung hạn là: khắc phục điểm yếu (WEAK) để tận dụng cơ hội (Opportunity), và chính cuốn sách này đã giúp mình rất nhiều trong việc nhận ra chính con người mình, nên phát triển như thế nào, hướng nào…ngày trước mình có vạch ra 50 điều cần phải làm trước khi …. Và giờ mình còn 15 điều nữa, toàn những điều đắn đo suy nghĩ, giờ cứ coi nó là liều thuốc thử cho mình hêhe
Tóm lại cuốn sách khá khó đọc, nhưng khó mới có thịt cho mà ăn, nhân tiện mình luyện luôn tuyệt chiêu Vịnh Xuân Chày … Cối luôn…:) ai đang đắn đo lơ mơ k biết qđ gì thì có thể đọc cuốn này đê… hề hề
P/S: Đọc xong cuốn này nhận ra thêm cái nữa đó là mình rất hay bị cái neo của người khác át chế, luôn bị đẩy vào thế bị động, thảo nào chưa đàm phán được cái nào ra hồn.

Cảm nhận sách Nhà Giả Kim - Phần 2


Ảnh: NHÀ GIẢ KIM - nguồn triethocduongpho.com 

Nhiều người trong chúng ta sống cho ước mơ của người khác chứ không phải ước mơ của chính mình. Có thể như thế sẽ khiến bạn có nhiều vật chất, nhưng không bao giờ có được sự đủ đầy toàn vẹn vì không gắn kết với chính bản thân mình, chưa có sự hòa hợp từ tận trái tim. Đâu hẳn mọi thứ đều biến thành vàng là tốt. Vạn vận phải biến hóa, đa dạng và khi sinh ra thì đều có một “vận mệnh” riêng được tạo hóa sắp đặt sẵn rồi. Đã có lúc nào trong thoáng chốc, bạn thổn thức với những ước mơ, nhưng lại tự dặn lòng giấu đi vì nghĩ nếu nói ra nó sẽ bị vùi lấp bởi những định kiến chưa? Hãy cứ ước mơ,cho dù nó là điều gì đi chăng nữa, vĩ đại hay nhỏ bé, khi bạn làm những điều bạn mơ ước thì cả vũ trụ cũng sẽ giúp đỡ bạn. Quan trọng là hãy sống theo con đường mình vạch ra từ đầu. Cuộc đời rất hào phóng với người nào chịu theo đuổi vận mệnh của mình.

Dám ước mơ và cũng dám theo đuổi nó, khác hẳn với ông chủ cửa hàng pha lê chỉ muốn ôm ấp một giấc mơ đẹp mãi nhưng chưa bao giờ dám đi vì … sợ vỡ mộng. Dù bị cướp không còn một xu trong người, cậu bé chăn cừu cũng không từ bỏ quyết tâm sang Ai Cập. Cậu có khóc, nhưng sau đó là tự nhủ mình phải khôn hơn. Chọn công việc lau pha lê để kiếm tiền trong một năm, chỉ là tạm trì hoãn để tiếp tục. Bí ẩn của cuộc sống là té bảy lần và đứng dậy tám lần, đừng sợ thất bại bởi nó vẫn luôn xảy ra. Nhưng nếu bạn có một trái tim kiên định, bạn sẽ học được cách từ bỏ những chuẩn mực thông thường, phát triển những cảm xúc hứng khởi và hành động tức thì đối mặt với sự chỉ trích và phản kháng. Hãy theo đuổi đam mê, sự ưu tú sẽ theo đuổi bạn. Hãy theo đuổi sự ưu tú, thành công sẽ theo đuổi bạn.“Kho báu vốn nằm ở cuối con đường tiền định, nhưng họ lại không chịu đi hết con đường đó”. Một nhà văn người Pháp đã nói: “Tôi hạnh phúc vì đến tuổi 60 vẫn kiên trì với lý tưởng mà mình chọn lúc còn trẻ”. Cuộc đời được bao nhiêu lần lựa chọn ấy đâu. Hãy bắt tay vào ngay khi bạn còn có thể.

Santiago đã dám đánh cược cả hạnh phúc với cô gái Famita định mệnh để tìm kiếm điều mà cậu mãi trăn trở. Cái gì thuộc về mình thì sẽ vẫn là của mình thôi, như nhà giả kim bảo Santiago khi họ tiếp tục lên đường “Đừng nghĩ tới những điều đã bỏ lại phía sau. Mọi sự đã được ghi khắc vào Tâm linh vũ trụ và sẽ tồn tại vĩnh viễn”. Nhiều người mà đặc biệt là đàn ông đôi khi hay lầm tưởng rằng tình yêu là cái chuyện cỏn con chẳng đáng để theo đuổi, thậm chí còn là rào cản, làm chùn bước chân họ trên con đường phấn đấu và thực hiện những hoài bão. Thay vì đó, tại sao họ không biến tình yêu động lực để thực hiện ước mơ. Một tình yêu đích thực chắc chắn sẽ chắp cho bạn đôi cánh để tiến đến đích nhanh hơn. Fatima động viên Santiago tiếp tục đi tìm kho báu của mình, còn cô hạnh phúc khi có một người đàn ông để nhớ nhung và chờ đợi. Người đàn ông đó đi và rồi sẽ trở về bên cô. “Các đồi cát thay đổi theo gió nhưng sa mạc không bao giờ thay đổi. Em là một cô gái sa mạc và rất tự hào về điều này. Chồng em cần phải đi lại tự do như làn gió làm biến dạng những đồi cát. Và em cũng mong được thấy chồng em nhập vào những đám mây, trong những con thú và trong làn nước giếng”.

Không chỉ Santiago có giấc mơ về kho báu. Cuối tác phẩm, khi cậu đang tìm kho báu ở Kim Tự Tháp, một gã lạ mặt đã bảo rằng cậu thật ngu xuẩn “Hai năm trước, ngay chính chỗ này, tao cũng đã nhiều lần mơ rằng tao phải đi Tây Ban Nha, tìm một ngôi nhà thờ làng đã sụp lở mà lũ chăn cừu thường đưa cừu vào đó làm nơi chú chân. Trong phòng thay áo lễ có mọc một cây dâu, dưới rễ nó chon giấu một kho vàng. Tao đâu có ngu chỉ vì một giấc mơ mà vượt sa mạc”. Ai ai trên Trái đất cũng đều có một kho báu chờ đợi mình nhưng dám dấn thân thì hễ có mấy người. Chẳng có gì là ngẫu nhiên và không có ý nghĩa cả. Trong tác phẩm Le Petit Prince (Hoàng Tử Bé) của nhà văn Antoine de Saint-Exupéry có một câu rất hay rằng “Cái cốt yếu thì mắt thường không nhìn thấy”. Con mắt chúng ta đều hướng ra bên ngoài để nhìn những con người, sự vật, sự việc khác. Vậy nên đôi khi chuyện gì cũng biết chỉ có chuyện bản thân thì lại không thấu. Để nhìn thấy những điều quan trọng thì chúng ta phải cảm nhận bằng cả trái tim, phải hòa mình vào vũ trụ. Paulo cũng nêu lên một bài học đơn giản ở đời – hạnh phúc và những điều quan trọng nó ở ngay bên cạnh mình mà con người ta nhất là khi còn trẻ cứ mải mê tìm kiếm cái gì đó xa xôi quá. Kho tàng sờ sờ ngay trước mắt mà ta không hề biết, đôi khi chỉ vì ta không dám tin rằng nó quá đỗi đơn giản như thế! Thật bất ngờ, kho báu không ở Kim Tự Tháp Ai Cập xa xôi vạn dặm, mà ở nơi mà năm xưa Santiago thường đưa đàn cừu đến làm chỗ trú chân. Một cái kết ở ngay quê nhà thật tuyệt vời biết bao! Điểm khởi đầu cũng chính là điểm kết thúc. Cuộc đời con người cũng thế, là một vòng luân hồi.

Paulo còn khiến cho người đọc đặt câu hỏi rằng, phải chăng lâu nay chúng ta đã quá thờ ơ mà không tĩnh tâm lắng nghe vạn vật xung quanh, bởi nghĩ rằng chúng vô tri, vô giác. Thế giới có tâm linh và ai hiểu được tâm linh ấy sẽ hiểu được ngôn ngữ của sự vật. Trong nghệ thuật thiền có một thuật ngữ là “bàn tay chỉ trăng”, ở đây tất cả cũng chỉ là ẩn dụ, là vay mượn. Cậu bé chăn cừu Santiago không có mặt ở đâu nhưng lại có mặt ở tất cả mọi nơi. Cậu là tất cả những ai đang khao khát tìm kiếm chính bản thân hay ý nghĩa cuộc đời mình, dù bằng cách này hay cách khác. Tuy mở đầu bằng câu chuyện ngụ ngôn đầy ẩn dụ về hoa thủy tiên và hồ nước, nhưng tôi khuyên bạn hãy quay lại đọc nó một lần nữa sau khi đi hết tác phẩm, bạn sẽ thấy hiểu hơn. Nguyên nhân mang tôi đến với cuốn sách là cái tên - nó khiến tôi tò mò. Nhưng cuốn sách không cổ xúy cho một tôn giáo nào cũng không giới thiệu về điều gì đó kỳ bí trong thuật luyện kim cả. Cuốn sách còn khiến tôi liên tưởng đến tuyệt phẩm The Prophet của Kahlil Gibran, một áng văn cổ điển đậm chất thơ và triết lý sống xuất bản năm 1923...

Tận mắt nhìn, tận tay sờ mới tin. Nhưng bạn ơi, đôi khi chúng ta phải tin trước đã, rồi mới thấy. Gấp cuốn sách lại, tưởng tượng như ta vừa đọc xong một câu chuyện nửa cổ tích, nửa ngụ ngôn, với một cái kết có hậu. Có thứ nước, không rõ có phải nước trường sinh của nhà giả kim đã tưới mát, gội sạch bụi bẩn nơi tâm hồn ta hay không, mà sao khiến nó lấp lánh và đồng điệu trong con người ta hơn bao giờ hết. Nhưng có một điều rất thật, thế này, Steve Jobs từng khuyên các sinh viên tại Lễ trao bằng tốt nghiệp ĐH Stanford danh tiếng“Stay hungry, stay foolish” (“Hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ!”). Bạn có ngần ngại trở thành một người chăn cừu không? :D

Cảm nhận về sách Nhà Giả Kim - Phần 1



Đối với dân mọt sách thì sách hay, sách để nhớ và cần phải đọc đi đọc lại nhiều lần chắc hẳn cũng nhiều, đủ ở các thể loại. Chẳng dám nhận là dân ghiền sách nhưng thành thật thì tôi thích sách. Ừ thì, cũng gọi là chăm đọc một tí nên cũng may mắn có một giá sách với đủ các thể loại từ tiểu thuyết, văn học, kinh tế, kỹ năng, tâm lý, tự truyện hay sách về các tấm gương truyền cảm hứng… và gần đây nhất, trên giá sách của tôi còn xuất hiện thêm những cuốn sách về tâm linh – một phần trong mục đích “đọc để giải trí” của tôi ở giai đoạn biến đổi, suy nghĩ nhiều mà trăn trở thì cũng lắm.

Nhưng có lẽ để viết về một cuốn sách ở thời điểm này, tôi sẽ không giới thiệu đến các bạn một cuốn về bí quyết, kỹ năng hay động lực gì cả – quá nhiều khi nghe người khác khuyên mình phải làm thế này, phải sống thế khác hoặc thực tế có lẽ bạn cũng như tôi, đọc xong rồi cũng quên vì chưa tìm được một mục đích rõ ràng của việc đọc. Đọc lắm để mà làm gì khi giờ đây ngồi ngẫm lại, ngộ được bao nhiêu?

Khi cần và “đủ duyên” thì có lẽ chỉ cần một cái tên là bạn cũng hoàn toàn đủ kỹ năng để nghiên cứu và tìm hiểu nội dung của cuốn sách đó rồi. Một cuốn sách hay sẽ xuất hiện vào đúng thời điểm mà bạn cần, khiến bạn ngạc nhiên một cách bất ngờ. Mỗi cuốn sách ở một khía cạnh nào đó, sẽ mang đến cho bạn một giá trị nhất định, tích lũy một cách có chọn lọc để thấy rằng mình thật nhỏ bé trong thế giới hàng tỉ bộ não đang hoạt động và cũng kha khá trong số đó đang viết để lưu lại hàng đời về sau.

Ngoài những cuốn sách mà bạn bắt buộc phải đọc, phải học thì nếu khuyên, tôi thích bạn hãy dành thời gian cho những cuốn sách thiếu nhi, hãy để tâm hồn mình bay bổng và suy nghĩ theo những gì đơn giản và hồn nhiên nhất như trẻ thơ.

“Khi còn trẻ ai ai cũng biết vận mệnh mình là gì. Trong đoạn đời này mọi sự đều đơn giản và người ta dám mơ mộng đủ thứ về những điều họ muốn làm trong đời. Nhưng rồi, theo thời gian, một sức mạnh thần bí sẽ tìm cách thuyết phục ta rằng con đường đời như ta mơ ước không thể nào thực hiện được đâu.”

Tại sao vậy? Cuộc sống có lẽ bon chen và chật chội cho những toan tính của cải, vật chất đủ rồi để cần những giây phút thảnh thơi nhất bên tách trà nóng cùng vài cuốn tiểu thuyết nhẹ nhàng hoặc một cuốn truyện đáng yêu dành cho con trẻ.

Có một cuốn truyện – không hẳn là thiếu nhi nhưng đủ nhẹ nhàng, không quá dày để khiến bạn có thể dành một ngày nghỉ cuối tuần thưởng thức trọn vẹn. Cuốn sách đến với tôi cũng kỳ lạ và có lẽ hữu duyên khi tôi biết đến nó khá lâu qua một bản ebook, đọc lướt để chỉ coi đó là một tác phẩm đọc để cho vui. Nhưng khi khoảng hơn một năm gần đây, nó xuất hiện với tôi qua lời giới thiệu của bạn bè, không phải một mà là một số người – họ say sưa kể về một vài tình huống trong truyện, hay một vài câu thần chú nào đó… Và có lẽ cũng thật may mắn, khi khoảng giữa năm 2013 cuốn sách được tái bản lại sau một thời gian im hơi lặng tiếng.

Bạn sẽ thích hay tò mò đến khiêu khích khi ngay từ lời người dịch có những câu kiểu như thế này:

“Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của mình” và đừng sợ đau khổ khi thực hiện ước mơ, vì “mỗi giây phút tìm kiếm là một khoảnh khắc gặp gỡ Thượng Đế và Vĩnh hằng,” và vì “khi đã quyết tâm muốn điều gì thì cả vũ trụ sẽ tác động để giúp ta đạt mục đích!”

Cuộc sống đơn giản của cậu bé quanh năm chỉ biết đến lũ cừu, nhưng sống với chúng đủ lâu để hiểu rõ từng con nhưng đôi khi cũng khiến cậu trăn trở về “một cuộc đời nhàm chán” và liệu rằng mình có thể làm nên điều vĩ đại gì? Cái ước mơ “đi khắp đó đây” của cậu được dẫn dắt để khiến người đọc cảm nhận được một phần có mình trong đó.

“Đôi khi chơi với lũ cừu còn thích hơn vì chúng câm, chỉ biết tìm thức ăn và nước uống. Sách cũng giúp ta đỡ buồn bằng cách kể ta nghe những chuyện hay ho mỗi khi ta muốn nghe. Nhưng khi trò chuyện với người thì có thể họ sẽ nói những điều quái lạ khiến ta chịu không biết phải tiếp tục nói gì.”

Ước mơ và đi đến tận cùng ước mơ ấy mặc cho ai có nói gì đi chăng nữa!

“Cậu quen biết nhiều người ở vùng này. Cậu thích đi nhiều cũng vì thế. Luôn luôn kết được bạn mới mà không cần mất trọn thì giờ để sống bên họ. Nếu lúc nào cũng chỉ quen một số người thôi, như ở trường đạo, thì họ sẽ thành một phần không thể tách rời của cuộc đời mình. Khi đã như thế thì họ muốn thay đổi cuộc đời mình. Rồi khi ta không thay đổi theo như họ muốn thì họ sẽ thất vọng. Vì hình như ai cũng tưởng mình biết rất rõ mọi người khác phải sống như thế nào cho đúng, trong khi lại mù mờ về cuộc sống của chính bản thân.”

Có lẽ rằng với Nhà Giả Kim, càng đọc thì càng cảm thấy mình chưa hiểu hết tinh thần của nó. Một tác phẩm mà với tôi, cần phải đọc đi đọc lại nhiều lần, rất trẻ con nhưng lại không hề gói gọn trong suy nghĩ của những đứa trẻ. Những dòng triết lí về cuộc sống, nhẹ nhàng nhưng cũng vô cùng sâu sắc, đem đến cho người đọc những suy tư, những cảm nhận về ý nghĩa của cuộc sống, về hạnh phúc, về sự can đảm theo đuổi ước mơ…

Không cầu kỳ về câu chữ, ngôn ngữ kể chuyện đơn giản, không trải chuốt tạo nên một sức hút kỳ lạ khiến bạn chìm trong câu chuyện phiêu lưu của cậu bé chăn cừu. Tôi đọc nó không phải vì giật tít “Cuốn sách bán chạy chỉ sau Kinh Thánh” cũng không phải vì đã từng nghe về nhiều các quan điểm khác nhau khen có, chê có nhưng có lẽ “một cái đầu rỗng”, không phán xét hoặc vì bất kỳ một lý do nào khác sẽ khiến bạn thanh thản hơn khi đọc tác phẩm này. Không phải vì một cái gì đó cụ thể, học thuật hay ở giá trị triết lý nào đó để bạn tự tìm ra một ý nghĩa nào đó cho chính mình, điều duy nhất chỉ dành cho bạn để thực sự cảm nhận.

Ai cũng có thể đọc, từ một học sinh, sinh viên, đến những người đi làm, thậm chí là một “người già” thì chắc hẳn nó cũng là một tác phẩm đậm chất phiêu lưu và giàu tính nhân văn sâu sắc, cảm nhận ý nghĩa cuộc sống, hạnh phúc, sự can đảm của một cậu bé đã dũng cảm đi đến cùng con đường “tiền định” rồi lại quay trở về để tìm ra được “kho tàng” của chính mình. Cái gọi là “kho báu” ấy không quá xa lạ hay có thể đang ở một nơi rất gần, quan trọng là phải đi, phải khám phá, phải trải nghiệm để cảm nhận được nhiều điều thú vị khác hơn nữa trong cuộc sống. Bởi lẽ, đó là những điều hiện hữu hiển nhiên nhưng con người không dễ dàng nhận ra giữa bộn bề cuộc sống này.

Vượt qua bức màn sợ hãi do chính mình tạo ra và lắng nghe tiếng nói từ trái tim

“Hãy bảo nó rằng sợ phải đau khổ còn đau đớn hơn là chính sự đau khổ, và chưa từng có trái tim nào phải chịu đau khổ khi tìm cách thực hiện giấc mơ, vì mỗi phút giây tìm kiếm là một khoảnh khắc gặp vỡ Thượng Đế và Vĩnh hằng.”

Có “những dấu hiệu” sẽ xuất hiện đúng thời điểm để bạn biết cần phải làm gì!

Phiêu lưu cùng với chuyến đi của cậu bé chăn cừu tôi chợt nhận ra rằng, ở một thời điểm nào nó trong đời, mình cũng có ước mơ được “ngao du thiên hạ” nhưng rồi lại chẳng đủ dũng cảm để tiến bước, mãi vẫn ở một chỗ như anh chàng bán kem, hay ông chủ tiệm pha lê; có những lúc ước mơ vĩ đại thật đấy nhưng rồi lại chẳng dám bước chân để đi, để kiếm tìm cái mục đích tiếp theo của cuộc sống. Tại sao ta lại không dám để cuộc sống đơn giản chút đi bằng cách lắng nghe tiếng thì thầm từ trái tim mình, thấu hiểu tiếng nói từ “vũ trụ”, mạo hiểm đi theo những “dấu hiệu”, để làm cái điều mà mình vốn đã sinh ra để làm? Cuộc sống sinh ra vốn đã có quy luật của nó, chỉ có điều ta có đủ tinh tế để nhận ra những gì mà mình may mắn được trao gửi?

Thông điệp về tình yêu sở hữu hay tình yêu trường tồn cùng ước mơ?

“Nếu em là một phần của vận mệnh anh thì sẽ có một ngày anh trở về thôi.” Khi yêu thì tất cả lại càng trở nên có ý nghĩa hơn khi cả hai cùng nỗ lực cho mục tiêu của mình. Không đòi hỏi sở hữu nhưng lại có một chất kết dích cực kỳ bền chặt bởi sự thấu hiểu và tin tưởng. Bởi lẽ, tình yêu không bao giờ ngăn cản ai theo đuổi con đường riêng của mình cả. “Nếu để cho chuyện ấy xảy ra, thì đó không phải là một tình yêu đúng nghĩa, tình yêu của Ngôn ngữ vũ trụ.” Khi yêu chúng ta đều cố gắng trở nên tốt hơn!

Mỗi thời điểm trong cuộc sống đều là những khoảnh khắc đáng xảy ra!

“Nghĩa là khi ăn tôi không làm gì khác hơn là ăn. Khi chạy tôi không làm gì khác ngoài chạy. Rồi nếu có đánh nhau thì cái ngày tôi chết cũng đẹp như mọi ngày khác. Tôi không sống cho quá khứ hay tương lai. Tôi chỉ có hiện tại và chỉ quan tâm đến hiện tại. Nếu ta lúc nào cũng ở trong hiện tại được thì ta là người hạnh phúc. Như thế ta sẽ thấy rằng giữa sa mạc này vẫn đang sống, rằng bầu trời vẫn đầy sao và người ta đánh nhau vì đó là đặc trưng của con người. Như thế cuộc đời sẽ thành một ngày hội lớn, một buổi lễ lớn vì đời bao giờ cũng chỉ là khoảnh khắc ta hiện đang sống.”

Ý thức và nhận thức rõ ràng hơn về “cái chết”

“Khi đứng ở ngưỡng cửa cõi chết người ta thường cảm nhận sâu sắc hơn về cuộc sống.”

Con người rồi thì ai cũng phải chết đi, nhưng liệu có khi nào bạn tự đặt cho mình câu hỏi, mình đã sinh ra, đã tồn tại trên cuộc đời này rồi, vậy thì cái chết của mình sẽ ra sao? Liệu rằng đó chẳng qua chỉ là một khoảng thời gian nào đó mà bất chợt chững lại để chợt chúng ta đang nhận thấy sự tồn tại “vô nghĩa” của chính mình?

“Bất kể giày hay nghèo, sang hay hèn, ai cũng đều có một vai trò chính trong lịch sử thế giới. Có điều phần nhiều người ta không biết đó thôi.”

Có quá nhiều ẩn ý trong suốt câu chuyện từ nơi này đến nơi khác của Santiago và có quá nhiều đoạn nhỏ mà tôi muốn trích dẫn vì lẽ không phải giải thích quá nhiều mà bạn đọc có thể tự ngẫm và cảm nhận cho chính mình. Một cuốn sách gợi ý và để rồi biết đâu đó, “đủ duyên” bạn cũng sẽ đọc và ngộ ra được điều gì đặc biệt cho chính mình, có lẽ cũng sẽ khác tôi. Đọc và cảm nhận theo cách riêng của bạn nhé!

Nguồn Bùi Phương Linh

Cảm nhận về sách "nếu em thấy anh bây giờ"



“Thế giới của em là những mảnh ước mơ tan vỡ. Em đã tự đóng cửa trái tim, tự giết chết những mơ mộng và chôn vùi hy vọng của chính mình. Tất cả những gì em có, lẽ ra chỉ là những vết thương mãi mãi không thể lành… nếu em không nhìn thấy anh…
Gặp em, quen biết em, và hơn hết là yêu em…
Nhìn thấy anh, tin anh, và hơn hết là yêu anh…
Đó chính là bầu trời sau cơn mưa tươi sáng nhất…”

Tôi còn nhớ mình ngồi ngồi đọc nó cách đây khá lâu, trong những ngày mới bắt đầu tình yêu của một chàng sinh viên... Nhưng lúc đó tôi vẫn chưa có cảm nhận gì sâu sắc về sách lắm, cho tới gần đây, khi tôi đã quyết định mua 2 cuốn, 1 cho bạn tôi và 1 cho tôi, tôi lại đọc, lại khát khao tình yêu, và nó tôi cảm thấy có điểm gì khá giống như trong sách miêu tả về tình yêu.... Trong không khi của tết 2015, tôi một góc phòng tối, một mình, cô độc, nhưng lòng tôi thì ấm áp và bừng sáng những màu sắc của tình yêu chớm nở. Ivan, anh đã đem đến cho Elizabeth và tôi một cảm giác ấm áp nhất và trong sáng nhất của tình yêu, dù có là một tình yêu không trọn vẹn…

Tôi tặng bạn tôi sách một phần cũng muốn bạn tôi khát khao hơn, yêu thương hơn, vui vẻ hơn, mở rộng trái tim để đón nhận những tình yêu mới...tôi cảm nhận bạn tôi gần như bị cuốn vào cuộc sống một cách bị động, cô ấy đã sống mà quên đi mất điều thú vị nhất của cuộc sống là được tận hưởng nó, được chia sẻ và được lưu giữ. Và thực sự người con trai như tôi lúc nào cũng mong muốn, nhắn nhủ với cô ấy rằng: thứ giúp cho cuộc sống trở nên hạnh phúc không phải là tiền bạc, địa vị, hay công việc mà đó là tình yêu, tình thương, và hơn hết đó là niềm tin vào những điều tốt đẹp sẽ đến.

Và trong thế giới "Tỉn Phai" của Ivan, mọi thứ đều đẹp đẽ và ngộ nghĩnh. Anh nhìn đời bằng đôi mắt của trẻ thơ, và làm bạn với trẻ thơ. Anh chính là “Người bạn tưởng tượng, người bạn vô hình – bạn muốn gọi như thế nào cũng được.”

Ivan đến với Luke và Elizabeth thật bất ngờ và đáng yêu biết mấy. Ngôi nhà của hai cô cháu là một ngôi nhà sạch bong, láng bóng, và không có chút gợn của thứ gọi là tình cảm ấm áp của gia đình. Cậu bé bị người mẹ với tính cách hoang dã và tự do hoàn toàn quên lãng. Bà cô kĩ tính và cần mẫn, đóng cửa trái tim mình gánh vác một gia đình không gắn kết. Trong tim của họ là những vết thương đau đớn. Sự bỏ rơi của người mẹ, sự thiếu vắng tình thương của cha, sự gò bó, trói buộc của cuộc đời, và sự cô đơn vì thiếu vắng một người tri kỷ. Và Ivan, anh đã đến, như một làn gió mát ngọt ngào, tràn vào cuộc sống của họ, quẩn quanh trong ngôi nhà của họ, đem ánh sáng lùa vào từng góc tối tâm hồn.

Ivan đến vì Luke, nhưng Luke không phải là đối tượng anh cần giúp đỡ như bình thường. Anh đến vì Elizabeth, vì đâu đó sâu thẳm trong cô, có một thứ đã tan vỡ. Trái tim cô đã vỡ, cô không tin vào tình yêu, không tin vào cuộc sống, không tin vào niềm vui. Cô đơn giản chỉ là tồn tại, chứ không phải sống. Cô đơn giản không biết và cũng không cần biết, hạnh phúc là gì. Bàn tay của Ivan đã nắm chặt, kéo Elizabeth từ từ bò ra khỏi bóng tối âm u đó, cho cô cười hồn nhiên, cho cô những bình yên trong tâm thức, cho cô nhảy múa đẹp xinh như một nàng thiếu nữ tuổi còn xuân. Những màu sắc đã quay trở lại, những nụ cười đã quay trở lại, và tình yêu cũng đã quay trở lại.

“Trước đây tôi vẫn ghét thị trấn này, Benjamin ạ,” một giọt nước mắt lăn trên má cô. “Trước đây tôi đã ghét từng ngọn cỏ trên mỗi ngọn đồi, nhưng anh ấy đã dạy tôi rất nhiều. Anh ấy dạy tôi rằng thị trấn này không có nhiệm vụ làm tôi vui. Việc tôi không hòa nhập với nó không phải là lỗi của Baile na gCroithe (tên thị trấn Elizabeth ở). Vấn đề không phải là ta đang ở đâu trên thế giới, mà là ta đang ở đâu trong này,” cô chạm nhẹ vào một bên đầu. “Vấn đề nằm ở cái thế giới kia cơ. Thế giới của những giấc mơ, hy vọng, tưởng tượng và ký ức. Tôi đang hạnh phúc ở đây,” cô lại gõ gõ vào thái dương và mỉm cười, “vì vậy tôi cũng hạnh phúc ở đây nữa.” -- Trích trong truyện....

“Nếu em thấy anh bây giờ…”, một câu thầm thì khe khẽ.  Khi Elizabeth đã từng bước hàn gắn lại vết thương lòng, khi cô đã không còn che mắt trước sắc màu sống động của cuộc sống, thì cũng là lúc Ivan phải ra đi… Ivan đã “biến mất”, thật ra không phải là biến mất, chỉ là Elizabeth không thể nhìn thấy anh được nữa. “… Tôi cho rằng thay đổi trong cuộc đời của Elizabeth chính là tâm hồn cô, cách suy nghĩ của cô. Tất cả những gì tôi đã làm là gieo một hạt mầm hy vọng; chỉ mình cô có thể giúp nó lớn lên. Và vì cô bắt đầu không nhìn thấy tôi nữa, có lẽ hạt mầm đó đã nảy mầm…” Đau lòng nhất trong cả câu chuyện, là khi hai người đã yêu nhau không thể đến với nhau. Lúc “công việc” kết thúc, là lúc Ivan phải ra đi, tiếp tục giúp đỡ những người khác, và Ivan sống trong một thế giới không giống như Elizabeth – anh không già đi, anh không chết. Cái đáng trân trọng là những gì họ đã từng có với nhau. Ivan đã tạo ra và để lại Elizabeth trong một thế giới mới, thế giới của niềm vui, của sự khám phá, của tình yêu. Anh đã trao tặng cô những gì tốt đẹp nhất.

Ivan – “Tôi luôn luôn nhìn vào mặt tích cực của vấn đề. Tôi luôn nói rằng sau cơn mưa trời lại sáng, sự thật là như thế – và tôi luôn là người tin tưởng tuyệt đối vào sự thực – tôi đã từng mất một thời gian vật lộn với trải nghiệm mà tôi đã có cùng Elizabeth. Tôi không thể hình dung ra mình đã được gì, tôi chỉ thấy rằng việc mất cô ấy là đám mây bão đen ngòm. Nhưng rồi tôi đã hiểu, khi thời gian dần trôi và mỗi giây phút tôi đều nghĩ đến cô và mỉm cười; tôi biết rằng được gặp cô, quen biết cô và hơn hết là yêu cô, đó là bầu trời sau cơn mưa tươi sáng nhất của tôi.”

Tôi biết, Elizabeth rồi có lẽ sẽ luôn trông ngóng Ivan sau khung cửa mở, sẽ luôn ôm ấp trong tim một bóng hình không còn tồn tại, nhưng tôi không thấy đó là đáng thương. Vì thứ cô có được, có lẽ là một tình yêu vĩnh cữu, một tình yêu đẹp đẽ mà chính nó đã làm cho thế giới của cô đẹp đẽ hơn bao giờ hết

"Càng cho đi bao nhiêu, thì bạn càng nhận lại được bấy nhiêu, thậm chí còn nhiều hơn thế nữa, đó là món quà tất yếu của tình yêu."